hiu hắt
Định nghĩa
Tính từ:
- Thổi nhẹ, thổi lạnh và yếu ớt: Dùng để miêu tả làn gió thổi rất nhẹ, mang theo hơi lạnh và cảm giác cô quạnh, hắt hiu.
- Lạnh lẽo, vắng vẻ, đìu hiu: Dùng để miêu tả một không gian, cảnh vật hoặc không khí có cảm giác lạnh lẽo, vắng người, thiếu sức sống và hơi ảm đạm.
Động từ:
- Thổi nhè nhẹ, phảng phất: Chỉ hành động của gió thổi một cách rất nhẹ, khẽ khàng.
Ví dụ sử dụng
Tính từ:
- Gió thu hiu hắt thổi qua hiên nhà. (Làn gió mùa thu nhẹ và lạnh thổi qua hiên nhà.)
- Con đường làng chiều tối trông thật hiu hắt. (Con đường làng vào buổi chiều tối trông thật vắng vẻ và lạnh lẽo.)
Động từ:
- Cơn gió hiu hắt ngoài cửa sổ suốt đêm. (Cơn gió thổi nhè nhẹ ngoài cửa sổ suốt cả đêm.)
Các cách sử dụng nâng cao
"hiu hắt lòng": cảm thấy cô đơn, lẻ loi trong lòng.
- Nghe tin ấy, lòng tôi chợt hiu hắt. (Nghe tin đó, lòng tôi chợt cảm thấy cô đơn, se lại.)
"nắng hiu hắt": ánh nắng yếu ớt, không đủ ấm áp.
- Những tia nắng cuối chiều hiu hắt xuyên qua tán lá. (Những tia nắng cuối chiều yếu ớt xuyên qua tán lá cây.)
Biến thể và từ gần giống
Hiu quạnh (tính từ): vắng vẻ, lạnh lẽo đến mức gợi cảm giác cô độc.
- Căn nhà bỏ hoang nằm hiu quạnh trên đồi. (Căn nhà bỏ hoang nằm vắng vẻ, lạnh lẽo trên đồi.)
Hắt hiu (tính từ): (thường dùng trong văn chương) nghèo khó, cô đơn, thiếu thốn.
- Sống một cuộc đời hắt hiu nơi đất khách. (Sống một cuộc đời nghèo khó, cô đơn nơi đất khách.)
Từ đồng nghĩa
- Lạnh lẽo: lạnh và gây cảm giác không ấm áp.
- Đìu hiu: vắng vẻ, ít người qua lại, buồn bã.
- Lặng lẽ: yên tĩnh, không có tiếng động.
Từ trái nghĩa
- Ồn ào: nhiều tiếng động, náo nhiệt.
- Đông đúc: có nhiều người, nhộn nhịp.
- Ấm áp: ấm về nhiệt độ hoặc tình cảm.
Thành ngữ, cụm từ liên quan
Gió hiu hắt: cụm từ thường dùng để tả cảnh, tạo không khí trong văn học.
- Trên sông, gió hiu hắt, con đò nhỏ lặng lẽ trôi. (Trên sông, gió thổi nhẹ và lạnh, con đò nhỏ lặng lẽ trôi.)
Hiu hắt buồn: diễn tả một nỗi buồn man mác, nhẹ nhàng nhưng dai dẳng.
- Câu hát cũ gợi lên một nỗi nhớ hiu hắt buồn. (Câu hát cũ gợi lên một nỗi nhớ man mác, buồn bã.)